Ánh trăng mờ ảo rọi xuống Tàng Kinh các.
Trần Hạo vẫn khoanh chân ngồi trên bồ đoàn.
Long đảm lượng ngân thương sáng rực như ánh bạc vắt ngang trên gối.
Đôi mắt hắn nửa nhắm nửa mở, miệng khẽ hô hấp, trọc khí vừa nhả ra đã nhanh chóng hóa thành hai luồng sương trắng dài chừng một thước.




